Showing posts with label random. Show all posts
Showing posts with label random. Show all posts

Sunday, August 28, 2011

Bao giờ cho đến tháng 9

Dạo này bận rộn, không update được blog around

Bỏ nó bơ vơ, thương quá sedih

Cuối tháng 9 quay lại nha.

Chờ nha.

Photobucket

SMAP: "Chờ đó, nhớ quay lại nha. Không thì biết tay!"
Mình: "Chòi, đẹp chai mà sao dữ vậy?!?" gigitjari

Saturday, April 2, 2011

Ghét ...

Trước khi sa lầy vô vũng bùn với SMAP, mình đã có thành kiến với JE nói chung (đó là cảm giác nói chung, vì cảm giác cụ thể thay đổi tùy theo nhóm cụ thể. Có nhóm mình thấy bình thường, aka chấp nhận được, có nhóm không thèm quan tâm, có nhóm nghe tên đã thấy nguyên chữ ghét nó đùng đùng noemosi). Không ưa JE nhưng lại yêu SMAP, trong khi SMAP thuộc JE -- bi kịch do mình tự chuốc lấy noemosi

Chính vì vậy mà mỗi khi nhóm nào của JE (nhất là mấy nhóm mình ko ưa) xuất hiện trên show của SMAP là mình giận đến thiếu điều đập cái máy tính gigil Lần này cũng vậy, rõ ràng show SMAP Ganbarimasu là dành riêng cho SMAP, sao phút cuối lại có sự xuất hiện của một số nhóm JE sedih Sự "trớt quớt" này đùng đùng xuất hiện vào giây phút các Smappies trông chờ nhất làm cho những bạn bình tĩnh nhất, ít khi nào có chống đối chuyện SMAP/kouhai cũng phải thấy giận run người và thất vọng. Mình thì cảm thấy hụt hẫng T__T Bao nhiêu hứng thú ban đầu, hào hứng lên kế hoạch, sắp xếp nhân sự sub cái show này chỉ phút chốc bị lung lay T__T

Phải ở trong fandom của SMAP mới hiểu tại sao Smappies lại giận như thế. SMAP rất ít khi có hoạt động nhóm. SMAP Ganbarimasu là một trong số ít đó. Tự nhiên mấy bạn JE xuất hiện, cảm giác giống như là giờ sum họp vui vầy của gia đình người ta thì ở đâu một số người chạy đến phá bĩnh sedih

Friday, March 25, 2011

Người đưa tiễn

Photobucket

Từng nghe ai đó nói, trong những cuộc chia ly, người ở lại bao giờ cũng là người buồn nhất.

Vậy mà Tasuku luôn là người đưa tiễn.

Chẳng phải là buồn quá sao?

Dẫu anh luôn mỉm cười, nói: "Không sao đâu," rằng "Ngày mai, mùa xuân sẽ đến.." Nhưng Monami đi rồi, liệu anh có thật sự cười hạnh phúc?

Tasuku là người dịu dàng. Sự dịu dàng của anh tỏa ra từ đôi mắt, nụ cười, nét mặt và ...

...cả cái nắm tay. Chưa thấy người nào như anh. Khi tìm được điều quan trọng với mình, anh bất chấp tất cả để bảo vệ nó.

Bằng cả trái tim.

Anh dùng cả hai tay nắm lấy tay Monami, muốn che chở cho cô với cả sức mình. Mỗi khi Monami buông tay vì mệt mỏi hay vô tình, anh lại ngay lập tức nắm giữ nó.

Bằng cả đôi tay.

Nhưng Tasuku là người cô độc...vì anh luôn là người đưa tiễn.

Đưa em trai lên xe về Tokyo, dáng anh gầy, khuất dần sau con đường dài hun hút.

Ngày Monami theo chồng về Tokyo, anh lặng lẽ đứng giữa tuyết trắng.

Tiễn mẹ, anh khóc. Giọt nước mắt rơi, không một tiếng nấc.

Tiễn Monami, anh khóc đau đớn giữa những tiếng nấc, vì những lời anh muốn nói vẫn chưa cất thành lời...

Monami đi rồi, anh sẽ hạnh phúc chứ, Tasuku?

Wednesday, March 16, 2011

Love & Peace Inside?

Tối qua, mình khóc như đứa trẻ khi xem clip này. Từ hôm thứ 6 đến giờ, chỉ hai lần mình khóc thật sự. Lần thứ nhất là khi đọc các tweet kể những câu chuyện nho nhỏ về người Nhật trong thảm họa. Đây là lần thứ hai. Có lẽ phải "trách" bạn làm clip này. Sao bạn quá khéo lồng vào những hình ảnh, câu chuyện nho nhỏ, làm mình khóc mãi không thôi sedih



Trước giờ vẫn thích bài Love & Peace Inside của SMAP, thích từ giai điệu đến thông điệp của nó. Nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình khóc khi nghe nó. Sáng nay trong khi làm việc mình lại nghe và nước mắt cứ thế mà rơi. Mỗi lần nghe, mỗi lần lại thấy xúc động, sống mũi cay cay, còn nước mắt cứ chực rơi.

Đọc những câu chuyện nho nhỏ càng thấy yêu mến và cảm phục người Nhật. Người Nhật đang mất rất nhiều, nhưng tìm lại được rất nhiều. Họ tìm thấy lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc, những tính cách tuyệt vời của dân tộc khiến cả thế giới phải cúi mình thán phục.

Nihon, ganbare!



Không làm được gì nhiều ngoài việc quyên góp một chút tiền, mỗi ngày cầu nguyện cho đất nước mình chưa bao giờ đặt chân đến, nhưng không biết từ bao giờ đã chiếm một quan trọng trong trái tim mình.

Pray for Japan. Pray for SMAP. Pray for all the people I love there.

Saturday, March 12, 2011

Mình và Nhật Bản

Không biết từ bao giờ mình lại có tình cảm và niềm đam mê kỳ lạ với Nhật. Mình mê Nhật đến nỗi mọi người xung quanh đều biết. Ban đầu mọi người còn tò mò, nhưng giờ ai cũng xem như đó là một chuyện tự nhiên. Mặc nhiên đến nỗi cái gì liên quan đến Nhật, mọi người cũng tìm mình, như dịch một câu tiếng Nhật, một từ tiếng Nhật, tìm một bộ phim Nhật, kiểm tra dùm mấy cái tin về văn hóa Nhật,....Rồi có cái gì của Nhật, mọi người cũng cho mình như báo chí, sách vở. Đi xa về quá cảnh ở sân bay Narita của Tokyo cũng mua bánh kẹo cho mình.

Đôi khi cảm thấy thật hạnh phúc.

Nhưng tại sao mình lại yêu Nhật đến thế?

Uh, có lẽ vì ở đó có những người mình yêu, mình thương, mình mến.

Có lẽ vì nơi đó có những bài hát khiến mình bồi hồi chỉ vì một câu miêu tả sakura mong manh nhưng lại mạnh mẽ vô cùng.

Có lẽ vì nơi đó có những bộ phim khiến mình nhớ mãi chỉ vì những câu nói rất đơn giản, cách đối xử tinh tế đầy tôn trọng nhau giữa người với người.

Có lẽ vì nơi đó có những nét văn hóa hay ho từ trà đạo đến cách giao tiếp như khi đi đâu về cũng nói: "Tadaima" Một câu nói đơn giản nhưng thật hay và ấm áp. Mình yêu sự tỉ mỉ, chú trọng đến từng chi tiết một của người Nhật.

Uh, có lẽ vì nhiều nhiều điều lắm.

Vì mình yêu Nhật đến vậy nên hôm qua khi đọc tin về động đất, sóng thần ở Nhật mình khá sững sờ. Tim đập mạnh. Sau đó thì nghĩ đến SMAP, đến Shun. Từ chiều đến tối mình chẳng làm gì, chỉ ngồi canh các blog, twitter, các trang tin tức.

Nhưng không biết làm vậy có đúng không, vì các thông tin trái ngược nhau, rối cả lên. Lúc thì thấy các Smappies rối loạn cả lên vì không ai biết SMAP ra sao. Lát sau có người nói SMAP không sao. Nhưng ngay sau đó lại bảo: bốn người không sao, còn Goro-chan thì không có thông tin sedih Có lúc nói người ta không liên lạc được với Nakai, Tsu và Goro-chan sedih

Sáng dậy, đọc thấy con số thương vong lên đến hàng ngàn, mình chỉ muốn khóc sedih Xem hình đọc tin mà thấy thương quá sedih Càng muốn khóc hơn các Smappies nói chỉ mới có 4 người được xác nhận là không sao, còn Goro-chan thì vẫn bặt vô âm tín sedih Lo quá. Lo cho Goro-chan, lo cho Kimura vì anh ở Nemuro của Hokkaido. Chỉ mong anh mau về Tokyo, lo cho vợ con. Lo ơi là lo. Lo không biết Nakai, Tsu với Shingo có thật sự an toàn 100% không, rồi còn gia đình mấy anh. Lo mà không biết làm gì để hết lo sedih Càng lo càng đi stalk nhiều nơi, càng stalk, càng lo nhiều hơn gigil

Đến khi có anh thợ làm tóc cho Nakai viết blog nói khi anh hỏi Nakai có sao không, Nakai nói:"Tôi bất diệt mà." Đọc mà mỉm cười, mà muốn khóc. Không hiểu tại sao luôn gigil Hi vọng khi Nakai nói như vậy tức là anh biết chắc SMAP không sao. Ai xác nhận về sự an toàn của SMAP, mình có thể hoài nghi. Nhưng khi Nakai nói như vậy, mình tin là SMAP sẽ không sao.

Dù vậy, mình chỉ muốn được thấy SMAP, thấy năm ông khẳng định là không sao. Chỉ lúc đó mới thấy thật sự yên tâm gigil Ước gì có phép màu, biến năm ông nhỏ xíu, đem cất vô túi around

Đeo bám trên Twitter, thấy có bạn post tấm hình bạn xếp hình 5 con cò giấy màu xanh dương, đỏ, hồng, vàng, xanh lá để gửi cầu nguyện cho SMAP, cho tất cả Smappies. Thật dễ thương và ấm áp.

Thật ấm áp khi nhiều người, dù có là Smappies hay không, cũng viết trên Twitter là muốn được nghe các bài hát của SMAP để lấy tinh thần. Nào là Shake, Hajimari no uta...Nhưng có lẽ nhắc nhiều nhất là Ganbarimashou vì đó là bài hát có cả câu chuyện phía sau. Năm 1995 khi xảy ra trận động đất ở Kobe, SMAP đã hát bài này trên Music Station như một thông điệp động viên gửi đến Kobe. Sau này một người phụ nữ đã kể lại chuyện bài hát đó động viên cô như thế nào khi gia đình, nhà cửa cô bị trận động đất tàn phá.

Mình cũng muốn nghe lại



Pray for Japan. Pray for SMAP. Pray for all the people I love there.

Saturday, March 5, 2011

SMAP, mình và câu chuyện của ngày hôm nay

(a) Mình...

Hôm nay mình nghe Ru (aka Rurutia, aka tình yêu bé nhỏ lớn nhất của mình đó malu) Không biết nên vui hay buồn gigil Mình yêu nhạc của Ru nhưng không phải nghe từ ngày này qua ngày khác, thường khoảng một hai tháng mình sẽ nghe lại và nghe liên tục trong khoảng một tuần blur Thường mình nghe nhạc của Ru vào lúc mình đang bị uể oải, không có sức sống, không có động lực nhất sedih Sẵn sàng cáu giận với tất cả mọi người xung quanh T__T Mấy hôm nay mình cáu với mấy em SV thực tập, mình cáu với sếp blur, mình cáu với cả mấy anh đồng nghiệp T__T Sorry tất cả mọi người nangis

Hohoemi Maria - ai đang bị depressed không nên nghe bài này gigil



(b) SMAP...

Hôm nay là ngày phải đi làm mà mình lại làm một chuyện cực kỳ rảnh: ngồi xem tất cả các report của Smappies được gặp SMAP ở Singapore ^^ Vừa đọc vừa tủm tỉm cười vì Smappies miêu tả thật cụ thể và đầy hình ảnh, màu sắc. Cảm nhận được sự điên cuồng, dễ thương, quan tâm và tôn trọng. Hình dung ra được Goro-chan đẹp trai đến cỡ nào xD còn Kimura thì cool, quyến rũ và dễ thương ra sao jelir Chỉ tiếc là các bạn không được gặp Nakai, Tsu với Shingo nhiều nên không có report cho mình coi ^^

Tưởng tượng: nếu mình được có cơ hội lẽo đẽo đi theo TakuGoro trong một tiếng rưỡi đồng hồ shopping, thì mình sẽ sao ta pikir --- chắc chắn tối về hok dám ngủ luôn vì ngủ dậy sẽ nhận ra đó chỉ là giấc mơ gigitjari

Tưởng tượng: nếu Kimura và Goro-chan ở cách mình 10-15 cm, mình thở nổi không ta pikir --- ngất chắc luôn noemosi Liệu sẽ gọi tên mấy anh xong rồi cúi đầu chào như cái bạn dễ thương kia hok babak belur --- mình sẽ nín re, hok dám nói gì, hok dám thở mạnh, hok dám nhìn thẳng noemosi

Tưởng tượng: nếu được gặp Kimura mà không có bảo vệ xung quanh, rồi được anh cho chữ ký, được nói một câu: "Daisuki desu!", rồi ngước nhìn mình bằng cặp mắt phóng điện xẹt xẹt như bạn kia, thì liệu mình còn đứng đó như một người bình thường không --- không, mình sẽ đơ như khúc gỗ blur

Nói chung là tưởng tượng nhiều thứ lắm babak belur Chỉ có một thứ không dám tưởng tượng, là mình sẽ gặp SMAP khi đến Nhật, nhưng mỗi ngày cầu nguyện chắc cũng không tổn thương ai đâu he ^^ Cầu nguyện, cầu nguyện doa

Trong đợt đi stalk vừa rồi mình lụm được nhiều hay lắm nhe, thấy Smappies dễ thương quá trời luôn hà jelir Thích nhất là hai câu này trên Twitter vào đêm SMAP ở Singapore love

Một Smappy ở Singapore viết: "Đêm nay mình được hít thở chung bầu không khí với SMAP!!"

Một Smappy ở Nhật viết: "Đêm nay SMAP không có ở Nhật rồi ha~"

Có 2 Smappies ở Việt Nam ngồi chat với nhau:

A: "Bên Nhật, bên Sing, thấy bên nào cũng dễ thương hết."

B: "Nhưng dòm lại thấy bên VN là đáng thương nhất, kinh dị nhất, và bi kịch nhất (vì không có SMAP)" nangisnangis

(c) Mình...

Mọi người xung quanh hay hỏi mình sao mê phim Nhật vậy, sao mê nhạc Nhật vậy. Những lúc như vậy mình chỉ biết nói: "Hay mà jelir", còn không thì nói: "Kệ em bising" lúc ai đó hỏi làm gì mà mê đắm đuối ^^

Nói thiệt, mình trả lời hai câu đó chỉ vì mình không biết giải thích ra sao cho một người chưa từng xem phim Nhật để họ có thể hiểu những gì mình đang nói gigil Nghe vậy, biết đâu người ta sẽ nói: "Giải thích đi! Từ từ thôi, họ cũng hiểu mà! Chưa thử sao biết không được!" Không phải mình không muốn thử, nhưng chả lẽ đi nói với người ta là:

Mình yêu cái bầu trời trong xanh, cao thật cao, thật khoáng đãng trong phim Nhật lắm lắm. Con người đứng dưới bầu trời ấy thật nhỏ bé, nhưng tùy theo hoàn cảnh, tùy theo mạch phim mà đôi lúc nó tượng trưng cho một tương lai đầy hi vọng phía trước, khuyến khích họ nỗ lực đi tới. Nhưng đôi lúc lại cho cảm giác: "Ừ, không cần lúc nào cũng phải cố gắng đâu, thả lỏng một chút, thế giới này rộng lớn lắm, sẽ còn có rất nhiều người xung quanh sẵn sàng đưa tay ra nắm lấy khi mình cần sự giúp đỡ mà."

Mình yêu những mối quan hệ giữa người và người, cách xử lý tình huống trong phim Nhật. Nhẹ nhàng mà tinh tế lắm. Đặc biệt là cách xử lý những hiểu lầm. Trong hầu hết những phim mình đã coi, khi hai người hiểu lầm nhau thì sự hiểu lầm đó không phải được giải quyết bằng cách cho người thứ ba đứng ra nói tất tần tật, mà nó được giải quyết từ sự tin tưởng nhau trước. Luôn có một vật, hay sự cố nho nhỏ nhắc nhở hai người rằng họ đã từng tin tưởng nhau thế nào trước khi hiểu lầm được sáng tỏ. Đôi khi những hiểu lầm còn không được giải quyết luôn vì hai người cứ đi tới, tự nhận ra sự thật từ trong lòng họ, và rất tự nhiên những hiểu lầm đó không còn là cái gì lớn lao, đáng để nhắc tới nữa.

Mình yêu cách các đạo diễn Nhật khắc họa cuộc sống: không tô hồng cũng không bôi đen. Nhưng luôn cho thấy rằng cuộc sống này vẫn còn những điều rất đẹp, rất tuyệt vời jelir

Vậy đó, đại khái là mình yêu phim Nhật vì những lý do đó, nhưng vì mình không xem nhiều nên đừng nói là mình mê T__T Những điều đó rất trừu tượng, sao có thể nói thành lời được chớ. Thiệt là bi kịch noemosi

Sunday, February 27, 2011

Desperado

Bài hát nghe nhiều nhất trong 24 tiếng đồng hồ qua ^^



Mỗi lần nghe bài này lại nhớ Teppei - một trong những nhân vật để lại trong lòng mình nhiều thương cảm nhất. Manpyo Teppei là nhân vật mình yêu nhất trong số các nhân vật của Kimura. Mỗi khi nghe Desperado, lại nhớ cái dáng mảnh khảnh, nét mặt khắc khổ, hầu như không thấy nụ cười trên môi của Teppei. Có lẽ hôm nào đó sẽ xem lại phim này, dù nó đã lấy đi của mình không biết bao nhiêu là nước mắt gigil

Desperado cũng là bài hát ưa thích của Kimura. Coi mấy cái SanTaku, hình như lần nào ổng cũng mở bài này. Đôi lúc chợt nghĩ chắc do ổng đề nghị đưa bài này vô làm insert song của Karei Naru Ichizoku jelir

Nói thiệt là, trước Karei Naru, mình cũng xem một số phim của Kimura. Thích thì có thích, nhưng hình như chỉ bị chính thức đánh gục khi gặp Teppei malu