Trong lúc cao hứng đã dịch bài mới của SMAP giữa đêm khuya 
"Nỗi buồn lớn nhất trên thế giới này là sự cô độc" - Không hiểu sao mình thích câu này quá chừng. Thấy nó buồn mà dịu dàng quá đỗi. Có cảm tưởng rằng, khi đang thấy mệt mỏi, chán ghét cuộc sống này, mà ai đó nói với mình câu này với nét mặt dịu dàng của Nakai, mình sẽ bật khóc ngay.
Nhưng mà có lẽ không cần chờ đến lúc đó, vì lần đầu khi nghe bài hát, đoạn Shingo hát câu đó rồi diễn tả nỗi buồn bằng ký hiệu của người câm điếc mình đã thấy xúc động rơi nước mắt rồi
Thích cách ví von lời cầu nguyện mang hình khuôn mặt cười như biểu tượng trên trong xanh trên bản tin thời tiết. Thấy nó thật gần gũi và dễ thương đến nỗi chỉ cần tưởng tượng hình khuôn mặt cười đó đã thấy vui vui trong lòng.
Thích cái triết lý: "Trong mỗi cuộc gặp gỡ, ta lại tái sinh" rằng niềm tin đã hiện hữu trong máu chúng ta.
Rằng dù vui vẻ hay hạnh phúc, lại muốn bản thân trở nên dịu dàng.
Bài hát đơn giản như một lời an ủi nhau khi khó khăn: "Hãy nắm tay nhau và hạnh phúc nào."


. Bé còn phân vai cho các thành viên của SMAP trong một drama tình cảm với các nhân vật, ba, mẹ, anh trai, bạn trai và... tình địch
.
.
nhưng lại có ánh nhìn thật trìu mến của một người anh trai
, nhưng lại thật dịu dàng với em bé nhỏ xíu
(
