Gửi đến Asuka và đứa con chưa chào đời - special drama của Goro-chan năm 2005. Nội dung phim không có gì quá là đặc biệt

(ngoại trừ có Goro-chan, có cảnh hoa đào bay trong gió như mơ như ảo, có cảnh Goro-chan đi dưới hoa đào

) Hehe giỡn đó

Nội dung phim, cũng như đa số các tanpatsu human khác của Nhật: câu chuyện về một người bệnh sắp chết, tìm thấy và rồi để lại một sự chiêm nghiệm về cuộc sống. Nói chung, dạng phim này mình ko mặn mà lắm vì nội dung hơi sáo mòn (không phải lúc nào cũng coi được/cảm được), vì phim quá ngắn (vốn nghĩ, các tanpatsu như thế phải kéo dài ít nhất là 12-15 tập, để cho khán giả sống cùng nhân vật, cảm được nhân vật một thời gian nhất định để rồi khi nhân vật chết đi, mới để lại tác động mạnh mẽ và sâu sắc khó quên

). Nhưng một khi đã (có cơ hội/ép được bản thân) coi thì ít hay nhiều cũng cảm thấy xúc động vì một chi tiết nào đó, đôi khi rất nhỏ.
SP này cũng không ngoại lệ ^^ Coi đến gần nữa phim, mừng thầm trong bụng:"mình sẽ không khóc đâu, coi từ đầu đến giờ cũng chưa thấy có gì đặc biệt

Vậy mà chỉ mấy phút sau tự nhiên sụt sịt, ngồi khóc ngon lành

Đến gần cuối, khóc nức nở

Khóc sưng mắt

Khóc xong tự chửi mình: "Đồ baka! Đồ mít ướt! Đồ íu đúi! Chỉ biết khóc vì trai! Đồ thất bại!"

Chẳng biết có phải khóc vì trai hay không mà sau bao nhiêu năm trái tim chai sạn, coi phim ko bao giờ khóc vì mấy cảnh chia ly, chết chóc, mà cuối cùng là ôm mặt nức nở vì Teppei, vì Hideo, vì Seiji...

Trong
Asuka e thích cảnh quay: cảnh biển, cảnh hoa đào, cảnh cánh đồng chạy dài tít tắp. Thích một số lời thoại. Thích nhất là:
"Bạn không có bệnh. Anh ta mới là người bệnh. Người khỏe mạnh không thể đánh giá người đang bệnh." "Những người bị bệnh sắp chết có 3 điều khó khăn (...) Điều thứ ba cũng là điều khó khăn nhất: không ai ngoài chính bản thân họ là người gánh chịu căn bệnh này..."Nhưng ấn tượng nhất là câu này

(lôm côm đi mở phim, dịch lại từng câu

)
"Tại sao người ta không thấy vui vì những điều đơn giản như: có cha, có mẹ, có đôi tay, có đôi chân, có khả năng tự mình đi đến bất kỳ nơi nào, vươn tay ra nắm bắt cái gì đó, nghe được âm thanh, nói được...Đây là hạnh phúc, nhưng không ai thấy vui vì những điều đó. Chúng quá đơn giản đến độ không ai còn mỉm cười vì chúng nữa. Được ăn, được ngủ ngon khi đêm về và được thấy sáng ngày mai. Được thở sâu, được cười, được khóc, được la, được chạy khắp nơi. Người ta không bao giờ thấy vui vì những điều đơn giản này, những điều tuyệt vời này. Những người thật sự trân trọng chúng chính là những người đã đánh mất chúng.Tại sao lại như vậy?"Wah, Seiji nói đến đâu, mình khóc đến đó

Đến 2 câu cuối là nức nở

Nói túm lại là phim xem được, Goro-chan đóng tròn vai, nhưng nếu phim dài hơn, có thêm một số trường đoạn để Goro-chan lột tả được cảm xúc của nhân vật sâu hơn thì sẽ tuyệt hơn rất nhiều




Đang cảm xúc dâng trào, xúc động lên mạng check news về SMAP, thấy tấm hình này muốn đạp quá

Kaze đâu, em qua đây coi nè, còn dám nói hiền lành nữa hok?
Nói theo thuật ngữ nhà Shun là dòm tấm này chỉ muốn nhào vô xâm hại
Khiêu khích chị em phụ nữ phạm tội trong tâm tưởng